Nhờ AuPair Đức, tôi đã có một gia đình thứ hai

AuPair đem đến cho bạn cơ hội được trải nghiệm một cuộc sống mới để rồi qua một năm, bạn thấy mình tự tin hơn, năng động hơn. Trở thành một AuPair nghĩa là bạn có thêm một gia đình, dù ban đầu sẽ thật khó khăn để có thể hoà nhập. Nhưng alles ist in Ordnung, mọi thứ rồi sẽ có quỹ đạo của nó, để rồi khi trở về Việt Nam, bạn sẽ thấy nhớ một gia đình cách mình 14h bay, nhớ những con người đã chăm sóc, yêu thương bạn ở nơi xa xôi ấy. Dưới đây là những chia sẻ của bạn Đỗ Hồng Hạnh – một giáo viên của ZDGERMAN – về quãng thời gian 1 năm làm Aupair tại Đức. Một năm ấy đã khiến Hạnh trưởng thành hơn rất nhiều, và quan trọng hơn là bạn ấy đã không hối hận vì quyết định ấy của mình.

   “Thế là cũng sắp đến Giáng sinh, nhớ giờ này 1 năm trước, sáng sáng vẫn phải đi cào tuyết, rồi cùng ông bà trang trí nhà cửa, làm bánh,…

   Thế mà cũng được gần 4 tháng từ ngày về Việt Nam, thỉnh thoảng vẫn thấy nhớ Đức vô cùng, vẫn gọi điện cho ông bà mếu máo kêu “ Con nhớ 2 người lắm! Ước gì con lại được ôm ông bà thì tốt.” Trước khi làm AuPair, mình là một đứa rất ngại nói hoặc giao tiếp với người lạ. Vì mình là con một, được bao bọc từ bé, nên lúc quyết định đi AuPair bố là người phản đối nhất. Nhưng nhờ sự quyết tâm của mình, cuối cùng bố cũng chịu để cho mình đi.

                   

   Tưởng như đấy đã là điều khó khăn rồi, nhưng đến khi đặt chân đến Đức, đến khi sống chung với Gastfamile mình mới biết tất cả đều không dễ dàng chút nào. Mình là AuPair đầu tiên của gia đình nên lũ trẻ không quen, hôm đầu tiên nghĩ mình là khách nên chúng vẫn rất vui vẻ và niềm nở. Nhưng rồi sang đến ngày thứ 2, 3 sự xuất hiện của mình làm chúng cảm thấy không quen, và dần dần tỏ thái độ không thích.

   Lần đầu tiên mình khóc khi đặt chân đến Đức đó là lần con bé hất nước vào người mình làm mình ướt hết. Tất cả mọi thứ ban đầu, bỡ ngỡ, xa lạ, bất đồng ngôn ngữ nó dồn nén lại. Mình chạy qua ôm ông bà. Đó là 2 người mình coi như người thân thật sự vậy. Rồi đến lúc tưởng như không chịu đựng được nữa vì bất đồng, bất lực chỉ muốn về Việt Nam nhưng với sự động viên của ông bà nên mình vẫn cố gắng. Và cái gì mà mình cố gắng, sẽ được đền đáp.

                            

   Họ dần trở thành gia đình thứ 2 của mình, hai đứa ngang ngược nhưng biết yêu thương, quan tâm mình hơn. Tất cả mọi thứ có với mình, ông bà đều lưu lại cẩn thận vào 1 file trong máy tính và để tên “ unsere liebe Hanh” . Ông bảo để sau này ông già, có bị quên thì mở ra ông vẫn xem lại được, ông sẽ không quên con.

    Mình đã học được từ họ rất nhiều, ông dạy mình mọi thứ, thậm chí cả tiếng địa phương. Bà thích dạy mình làm bánh, thích gọi mình sang chỉ để xem với bà một bộ phim, hay đơn giản chỉ gọi mình sang vì lý do “ cả ngày bà không nhìn thấy con”… Papa dù có đi làm về muộn nhưng vẫn không quên lên phòng gõ cửa và nói rất khẽ “ Gute Nacht”. Mia, Marcel mỗi dịp lễ đều tự vẽ đồ cho mình, rủ mình đi chơi hay thậm chí nấu đồ cho mình ăn… tất cả những điều nhỏ nhặt đó nó đã tạo thành kỉ niệm mất rồi.

   Họ cố gắng làm mọi thứ cho mình, giúp mình nhận ra ngoài 1 gia đình ruột thịt ở Việt Nam, mình vẫn còn một gia đình thứ 2 ở nước Đức xa xôi ấy. Họ đã yêu thương, che chở và bù đắp cho mình trong những ngày tháng mình xa gia đình. Họ hiểu 1 cô gái 21 tuổi phải xa gia đình lần đầu và phải chịu các áp lực ra sao, họ biết ơn vì mình đã ở đó và giúp đỡ họ. Và từ đó mình biết mình đã không lựa chọn sai.

   Trong tiếng Đức có 1 câu thành ngữ “ Man sieht sich immer 2 mal im Leben – Trong cuộc đời người ta luôn luôn gặp nhau 2 lần”, tức là chắc chắn chúng tôi vẫn còn gặp lại nhau. Hôm mình ra sân bay, ông bà không thể tiễn được ra vì hôm đó ông bà phải đi với mọi người ở nhà thờ, không thể hoãn được. Sáng hôm đó, mình dậy thật sớm qua bấm chuông để ôm ông bà trước khi đi, ông nghe thấy vội chạy xuống, ông khóc cháu khóc bà cũng khóc theo. Mia không dám ôm mình mà chỉ biết ôm Papa khóc, nhìn họ thật sự mình không muốn về chút nào cả. Nhưng ở Việt Nam mình vẫn còn một gia đình nữa. Phải về thôi. Chúng tôi từ những người không quen biết, không cùng màu da, tiếng nói, văn hóa mà lại có thể trở thành một gia đình. Vậy thì việc gặp lại nhau không phải là không thể, đúng không?”

   Nếu bạn vẫn còn băn khoăn với lựa chọn của mình, hãy liên hệ với chúng tôi để được tư vấn chuyên sâu hoàn toàn miễn phí về các chương trình AuPair Đức, Áo cũng như các chương trình du học khác tại Đức, Áo, Úc, New Zealand và Ba Lan.

Liên hệ tư vấn:

VĂN PHÒNG TƯ VẤN GIÁO DỤC ZDGRUPP

ĐỊA CHỈ: Số 152 - Ngõ 192 Lê Trọng Tấn, Định Công, Hoàng Mai, Hà Nội

ĐIỆN THOẠI: (844) 62911433

HOTLINE: (84) 987 700573

EMAIL: info@zdgrupp.com

FACEBOOK: www.facebook.com/zdgruppLTD

WEBSITE: www.zdgrupp.com

<ZDGRUPP Team>

 

ĐỂ GÓP Ý CHO VĂN PHÒNG TƯ VẤN GIÁO DỤC ZDGRUPP,
CÁC BẠN VUI LÒNG LIÊN HỆ VỚI CHÚNG TÔI THEO THÔNG TIN DƯỚI ĐÂY

ĐỊA CHỈ Cơ sở 1: Số 152 - Ngõ 192 Lê Trọng Tấn, Định Công, Hoàng Mai, Hà Nội Cơ sở 2: Số 21 - Ngõ 64 Lê Trọng Tấn, Khương Mai, Thanh Xuân, Hà Nội

ĐIỆN THOẠI (84-24) 62911433

HOTLINE (84) 86 9291 348

EMAIL info@zdgrupp.com

FACEBOOK www.fb.com/zdgruppLTD

WEBSITE www.zdgrupp.com